Tâm thu mát mẻ, tâm thu mát rượi, trong mắt đầy xào xạc thơm ngát, ô cửa sổ nhỏ nhẹ nhàng hé mở với bình minh sương mù.
Lười không trang điểm, lười không trang điểm, giữa lông mày chỉ có một cánh hương thơm, lòng theo ngỗng hoang không biết sẽ đi về đâu.
Chim trên cành ríu rít cười nhạo tôi, Từ Bản Nương xấu hổ đến mức che mặt không dám nhìn.
Bấc dài, bấc dài, tủ gạc lạnh, chăn ga cũng lạnh.Hoa tàn rồi lại nở, lá xanh và vàng.
Vào cuối mùa xuân, chiếc diều giấy được thả một cách cẩu thả, hình một đôi bướm. Nhặt ropa lên và hạ xuống, người ta đổ lỗi cho hai cái bóng của con bướm.
Sông đầy nước, sông đầy nước, hàng ngàn cánh buồm đi qua nhưng chẳng thấy ai.Tôi tiếc rằng ngay từ đầu đã không cầu danh, nhưng bây giờ tôi không còn ai để nương tựa.
Nghĩ về nó mỗi ngày, nhìn vào nó mỗi đêm.Lang, Lang, tôi đã trở về quê hương sớm sau khi nổi tiếng, và hoài bão của tôi sẽ trở lại. Đừng quên vợ lẽ của tôi!
----Bài viết được lấy từ Internet