Mùa giữa hè, sắc vàng rực rỡ được thu vào những bức tranh trưởng thành, cây keo đầy hoa đung đưa trước ánh vinh quang trong trẻo của năm tháng, tiếng thánh ca nhẹ nhàng của gió đông độc thoại về thịnh vượng và tàn lụi, liệu đợt nở hoa tiếp theo sẽ nhảy múa trong gió trước mắt chúng ta?Những mong đợi của biết bao mùa giải, đến rồi lại đi, tan thành từng mảnh trong quá khứ, lấp đầy bức tường trái tim tôi từng chút một.
--Dòng chữ
Tháng Năm tôi lang thang duyên dáng giữa muôn hoa, tìm hương thơm quyến rũ của cành mà đã lâu rồi tôi chẳng muốn rời xa. Ánh mắt nhìn mùa xuân bất lực để hoa tàn, một nỗi xót xa thoáng qua trên lông mày. Nước suối của dòng sông ngoài thành chậm rãi chảy, liễu và gió nhẹ nhàng nhảy múa trên bờ kè. Quá khứ còn đọng lại, sâu thẳm Những bông hoa thủy nguyệt lãng mạn, cùng với vầng trăng mùa xuân, từ trên trời rơi xuống, trải rộng gợn sóng thành vòng tròn. Bên ngoài thành, người đang thổi sáo trong đêm tối quyến rũ, giai điệu cao thấp say đắm sự mềm mại của miền nam sông Dương Tử. Đã từng như một giấc mơ, vụt qua trong tầm tay, như một bài ca vô song của thiên nhiên.
Anh đã ở đây và chưa bao giờ rời đi, giống như em đã chở anh trong cuộc đời, nhưng anh sẽ nhớ em suốt cuộc đời. Nếu chờ đợi là một quá trình thì tôi sẵn sàng để những bông hoa mùa xuân nở rộ trong quá trình đó. Ngày xửa ngày xưa, thật là một cuộc độc thoại đẹp đẽ!Trong sâu thẳm thời gian, những sự kiện quá khứ băng giá đó bị nén lại thành hổ phách ngàn năm dưới sự dày vò của ký ức. Dù thời gian có thay đổi hàng nghìn năm thì chúng vẫn trong suốt.
Có lần anh đã nói sẽ nắm tay em cùng nhau vượt qua thăng trầm của cuộc đời. Anh Yêu Em. , với bao sức mạnh dịu dàng và lòng dũng cảm vô hạn, những giọt nước mắt thấm đẫm tấm áo yêu thương, và thời gian trải ra một khoảng cách không thể bắc cầu dưới chân chúng ta. Cuối cùng thì anh và em không thể nhìn nhau được nữa. Khi đó, tôi đã nói chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi và sẽ không bao giờ ở bên nhau nữa. Chia tay, mỗi chữ này đều khắc sâu vào đáy lòng, không để lại dấu vết nào trong thế giới loài người. Từ đầu đến cuối, từ tương đối đến chia ly, mọi thứ đều có vẻ hoang tàn và bất lực. Không bao giờ là quá muộn để tìm lại chính mình trong thời điểm anh đã từng yêu em.
Ánh sáng và bóng tối vô thanh xuyên qua năm tháng, lặng lẽ quay lại. Khi nó đã trở thành quá khứ, anh đã được em cất giữ trong ký ức. Có rất nhiều điều giả định xảy ra vào thời điểm đó, và tôi đã đưa ra nhiều giả định nhưng chúng không thể đếm được. Tình yêu là vô gia cư, lưu lạc, một trái tim, một tình yêu, sáng tác thành bài ca chia ly hoa xuân và trăng thu, rơi xuống giữa dòng nước.
Anh đã yêu em suốt một thời gian, từ hoa nở đến hoa rơi, từ hoa rơi đến hoa nở. Sự thịnh vượng và tươi sáng xen kẽ nhảy lên cành cây và không chịu kết thúc. Thế giới của những giấc mơ ngay lập tức bị xuyên thủng bởi một ngã rẽ. Tôi đã từng đam mê và kiên định. Tôi đã đi qua những năm tháng thoáng qua nhưng không thể đi mãi mãi. Nếu cuộc đời có thể bao la, vạn vật có thể vô liêm sỉ, liệu chúng ta có luôn kết thúc những năm tháng hạnh phúc thoáng qua trong mắt nhau không?Anh và em không còn xa cách, trân trọng nhau trong những tiếng cười vui vẻ, hân hoan.
Một người, ngọn đèn trong trẻo, chìm trong đúng sai của quá khứ, khi quá khứ quen thuộc bắt đầu lan trong bụi viết, những dòng chữ vẫn ràng buộc với em vô tận, chân trời mặt trời mọc và hoàng hôn lên xuống, luân phiên chạy về phía bên kia, hoàng hôn là mùa xuân, trăng đang mọc, mùa thu, nhớ thời gian Đan quyện, vất vả bên bờ mùa, ra đi thanh thản trong sự chờ đợi vô vọng cuối cùng, em đã từng trao cho anh thứ tình cảm không có đích đến, bị người bỏ rơi. bạn trong mùa đông lạnh giá. Hoa huệ thức tỉnh nở ra từ nhị hoa, và bộ quần áo đầy hoa đã từng chứa đựng tình cảm sâu sắc. Tôi nghe thấy tiếng thì thầm của bốn mùa và sự hỗn loạn.
Tháng Năm trọn vẹn và độc thân. Sau khi tôi nói lời tạm biệt với bạn, mỗi người đều khác nhau. Có lẽ trong bóng tối, những gì đã qua sẽ không bao giờ quay trở lại. Những vui buồn đã qua, bao nhiêu vui buồn, bao nhiêu chia ly, đoàn tụ, đã là lời thề ngày hôm qua, là sự chờ đợi, là nỗi cô đơn, đếm năm tháng trôi qua, thở dài, Anh đã từng yêu em, yêu cả quá khứ, tình yêu qua đi như màn pháo hoa, nhưng anh không dám nhìn lại để trân trọng. Ở góc phố đông đúc, anh đi ngang qua em.
Anh đã từng yêu em, anh yêu em suốt một thời gian, chỉ vì sự chân thật của nó mà những quá khứ đó luôn vướng vào bóng tối chờ đợi cơ hội, như một giọt ánh sáng, lướt qua mặt, có những thứ, chỉ có trải qua mới có thể có cảm giác xuyên thấu vào lòng. Có những tình yêu đã bị bỏ lỡ, không bao giờ có thể tìm lại được. Trong tháng Năm buồn bã và tươi sáng này, tôi phi nước đại qua tuổi trẻ độc thân của mình, qua hoa păng-xê, qua bông gạo, qua nỗi buồn, niềm vui và sự vô thường của mối tình tôi từng có.
Một lần, một giọt nước mắt trong trẻo, một chín non trăng, một bóng im lặng chìm trên tường dài dài đầy người, vầng trăng lạnh lẽo lặng lẽ theo trời, bốn người im lặng, ai nhẹ nhàng gảy đàn đàn khúc xưa, ai sẽ lắng nghe sợi dây đứt?
----Bài viết được lấy từ Internet