Vào cuối tuần, gia đình ba người chúng tôi ngồi trước TV xem "The Reader". Tôi đang thở dài vì đọc to những dòng chữ thật hay, rồi tôi nghe thấy con trai tôi nói: Mẹ ơi, con cũng muốn đọc to!Tôi và chồng nhìn nhau mỉm cười bày tỏ sự ủng hộ đối với quyết định của con trai.Vì vậy, sau khi xem chương trình, con trai tôi đã tìm thấy cuốn "Charlotte's Web" mà nó yêu thích và đọc say sưa cho chúng tôi nghe: Ở trang trại, những ngày đầu hè là những ngày hạnh phúc và đẹp nhất trong năm... Đọc xong vài đoạn văn, vợ chồng tôi không khỏi khen ngợi con. Nó rất tốt!
Bố mẹ cũng cần đọc sách nhé. Bạn không thể là người vô học và vô học.Con trai tôi đặt cuốn sách ra sau lưng và nhìn tôi và chồng với vẻ mặt nghiêm túc.Chúng tôi muốn cười, nhưng chúng tôi không thể.Chúng tôi đã mua rất nhiều sách nhưng thực sự chúng tôi không đọc quá nhiều. Nhiều cuốn sách trên tủ sách vẫn chưa được mở ra.Chúng ta từng cười nhạo người khác vì đã dùng sách để trang trí cho vẻ ngoài của mình. Dần dần, chúng tôi đã trở thành những người mà chúng tôi cười nhạo.
Được rồi, chúng ta cũng hãy đọc một cuốn sách, tìm ra những từ mình thích và ngày mai đọc cho mọi người nghe nhé?Chồng tôi đề nghị và con trai tôi rất đồng ý.
Tôi lướt ngón tay khắp tủ sách và chọn cuốn sách mình thích, nếu không nó đã không có ở đây.Khi tôi mở lớp bọc nhựa và mở các trang sách, tôi ngửi thấy mùi mực. Tôi đã từng nghĩ đây là mùi tuyệt nhất trên thế giới.Tôi ngẩng đầu lên thì thấy chồng và con trai tôi đã tựa vào nhau, mỗi người cầm một cuốn sách. Trên khuôn mặt họ có sự bình yên mà tôi đã không thấy trong nhiều năm.Chợt tôi nhớ ra rằng khi chồng tôi chơi điện thoại di động, anh ấy hầu như cau mày và thỉnh thoảng cười, nhưng bây giờ anh ấy hầu như không bao giờ tỏ ra bình tĩnh như vậy nhưng đó cũng là khoảnh khắc quyến rũ nhất.
Sau khi bình tĩnh lại, cuối cùng tôi cũng mở trang đầu tiên của cuốn sách... Cảm giác như gặp lại một người bạn cũ.
Đêm hôm sau, tôi chia sẻ những lời yêu thích của mình trong “Khu vườn sinh sản” của Tây Mộ Dung với chồng và con trai tôi: Thực tế, năm tháng đang trôi qua, cái được hôm nay sẽ luôn biến thành cái mất của ngày mai. Sự chuộc tội hôm nay không thể xóa bỏ lỗi lầm của ngày hôm qua, và niềm vui mơ hồ hôm nay sẽ trở thành nỗi buồn mơ hồ ngày mai. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn luôn sống nghiêm túc và chăm chỉ.Đọc xong tôi không cầm được nước mắt. Nghĩ đến những nỗ lực của mình trong suốt những năm qua, có thể tôi có nhiều điều tiếc nuối nhưng tôi thực sự có thể tự nhủ – tôi luôn sống cuộc đời mình một cách nghiêm túc và chăm chỉ.
Kể từ ngày đó, mỗi tối gia đình chúng tôi đọc to gần hai tiếng, không chỉ để chia sẻ những câu chữ hay mà chúng tôi đã thấy mà còn để thực sự ghi nhớ một số câu chữ và thời gian.Khoảnh khắc những lời hay ý đẹp đó thốt ra từ miệng chúng tôi, tôi như thấy hoa nở, sao lấp lánh, vàng và đá va chạm nhau... Tôi nghĩ, đây chính là sức hấp dẫn của việc đọc to!
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!