Vào mùa xuân, tôi luôn đi dọc con đường trải đầy hoa tím.Mỗi khi nhẹ nhàng bước lên những bông hoa phượng oải hương rải rác trên đường, tôi lại thấy phấn khích và tràn ngập cảm xúc một cách khó tả.
Mùa xuân đến thật bất ngờ.Anh ngạc nhiên cúi đầu rồi nhẹ nhàng nhặt nó lên.Những cây sung cao bên đường chỉ mong nở hoa oải hương trước khi kịp khoác lên mình bộ áo xanh.Những bông hoa ngô đồng có màu trắng tím, hình hoa loa kèn, từng bông một nở rộ trong ánh xuân. Niềm hy vọng của con người nở rộ như hoa ngô đồng, tình thơ mộng cũng rải rác trong mùa xuân này.
Ngẩng đầu nhìn những bông hoa sung nở trên cành bên đường, chúng nở rộ trong mưa xuân liên miên và nở rộ trong sự hỗn loạn của mưa sương.Cơn mưa xuân kéo dài ca hát nhảy múa quanh bạn như một tấm gạc, bóng nhẹ nhảy múa, để bạn nở hoa duyên dáng, quyến rũ hơn, tạo nên một mùa xuân thanh nhã và độc đáo.Một thời gian sau, nắng xuân lại mang đến cho bạn sự ấm áp, ấm áp trở lại. Em xé tan tấm mưa xuân, nở nụ cười rạng rỡ.Nắng và gió xuân bồng bềnh quanh em như một giấc mơ. Bạn đắm chìm trong những giấc mơ, không biết hôm nay là đêm gì và ngày mai sẽ là ngày gì.Các loài chim cũng đến tham gia cuộc vui, đồng hành cùng bạn trong điệu nhảy với những bài hát duyên dáng và sắc nét.Em khoác trên mình bộ áo tím mùa xuân, với dải lụa trắng bay nhẹ nhàng, nuôi dưỡng một mùa xuân, niềm hy vọng của mùa xuân và niềm đam mê của tình yêu.Tình yêu đẹp nở trên cành xuân giống như em vậy. Còn ai không hiểu được cảm xúc của mùa xuân?Những bông hoa ngô đồng đang nở rộ rực rỡ và mãnh liệt, nở rộ một màu tím nhẹ của tình yêu.
Nghĩ đến, dưới chiếc ô nhỏ màu tím, ôm người mình yêu, ngửi mùi thơm thoang thoảng của hoa, đi dưới gốc cây hoa sung rực rỡ, để lại một mối tình cổ điển, nở rộ nồng nàn vào mùa hoa sung.Em yêu ơi, em có biết không?Mùa hoa nở tuy ngắn ngủi nhưng khi hoa nở lại đẹp đến choáng ngợp khó lòng buông bỏ, đẹp đến mức khiến bạn phải giảm cân trong cuộc đời.Tuy nhiên, tôi vẫn yêu thứ tình yêu kéo dài mãi mãi và nở rộ một cách chậm rãi. Nó giống như bài hát bất tận ấy, luôn ấm áp như mùa xuân. Nó có thể theo bạn đến tận cùng trái đất và già đi cùng bạn. Nó giống như hoa sen ngọc không bao giờ tàn. Nó tinh khiết, đẹp đẽ và thanh lịch. Nó bao giờ cũng mở cho bạn, mở cho bạn, chỉ mở cho bạn.
Hôm nay, tôi đang dẫm lên những bông hoa sung đang nở rộ, đã héo rũ, rải rác trên đất. Bạn có thấy đau không?Đó là vì thời kỳ nở hoa của bạn đã bị gián đoạn, bạn không thể rung rinh trong làn gió xuân trong lành. Bạn đã biến thành thần hoa và rơi xuống đất.Khi bước lên đó, tôi thấy rõ những giọt nước mắt của em. Đó là vì ngày xưa bạn đã quá mệt mỏi vì phải cười khi nở hoa. Bây giờ tất cả những gì bạn còn lại chỉ là nước mắt, già đi cùng với đất.Ngón chân anh cảm nhận được nỗi đau của em, vì khi hoa nở là lúc em nở rộ tất cả tình cảm và tình yêu dành cho chúng. Bây giờ không ai đến để đánh giá cao khuôn mặt của bạn nữa. Bạn cô đơn như một bà già, bi thảm hóa thành hoa thần ngâm mình trong đất.Em yêu ơi, em có biết không?Khi hoa rơi thật hoang vắng, nhưng sự im lặng của hoa lại là một vẻ đẹp hoang vắng lặng lẽ. Đẹp đến mức khiến người ta đau lòng, đẹp đến mức khó quên, đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy bi thương.Em yêu ơi, em có biết không?Một ngày nào đó, những gương mặt trẻ trung của chúng ta sẽ héo tàn như bông hoa này và già đi dần dần.Liệu em và anh có còn yêu nhau như trước nữa không?
Hoa nở rồi tàn, xuân đến rồi đi, khuôn mặt dễ già đi, năm tháng thanh xuân sẽ mãi mãi không còn, khuôn mặt hoa cũng tàn phai theo năm tháng.Em ơi, hãy nhìn hoa ngô đồng nở rộ.Tình yêu của chúng ta sẽ cổ điển như loài hoa này và trở thành chủ đề vĩnh cửu của cuộc sống. Anh và em rồi cũng sẽ già đi dần dần, nhưng những ngày yêu nhau sẽ luôn ấm áp và ngọt ngào…
----Bài viết được lấy từ Internet