Giấc mơ quân phục của tôi

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Mường Chà Nhiệt độ: 214721℃

  Cách đây vài ngày, tôi đang dọn tủ ở nhà và phơi quần áo. Một bộ quân phục cũ kỹ dưới đáy hộp khiến tôi nhớ về những năm tháng xanh tươi đó.Ký ức tuổi thơ như băng tuyết tan chảy, nhuộm những bức tranh ngọt ngào nối tiếp nhau.

  Trong kỳ nghỉ đông hè, bố mẹ gửi tôi về nhà bà ngoại ở quê, tôi trở thành một cô gái hoang dã vui đùa trên đồng.Niềm vui lớn nhất của tôi là được chiến đấu cùng nhóm bạn trong đống gạch sống và ném bùn ra ngoài không gian.

  Tôi nhớ đó là một buổi tối mùa hè và tôi nghe nói rằng một bộ phim chiến tranh sắp được chiếu ở một ngôi làng gần đó.Vào thời điểm đó, chúng tôi gọi chung là những bộ phim chiến tranh như "Little Soldier Zhang Ga", "Chiến tranh đường hầm", "Chiến tranh Nam Bắc", "Du kích đường sắt" và "Dong Cunrui" là phim chiến tranh.

  Trước khi trời tối, tôi kéo bà và chú, vác một chiếc ghế dài vội vã sang làng bên cạnh.Vở ballet “Red Detachment of Women” được trình chiếu ngày hôm đó, hình ảnh dũng cảm và ngoan cường của Wu Qionghua đã thu hút tôi sâu sắc.Điều thu hút tôi hơn nữa là Đội nữ chiến binh đỏ nhảy múa bên những rặng dừa rậm rạp, dưới những cây bông gòn cao và bên dòng sông Vạn Tuyền xinh đẹp. Họ mặc quân phục màu xám, mặc quần legging và đội mũ hình bát giác được trang trí năm ngôi sao màu đỏ. Họ thật anh hùng và đầy nghị lực!Trong lòng tôi vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.Bộ phim khiêu vũ này đã khiến tôi, một cô nàng tomboy, được khai sáng bởi vẻ đẹp. Những cảnh tượng cảm động đó khiến tôi có niềm khao khát và ngưỡng mộ vô tận đối với những người lính, đồng thời tôi cũng có một niềm khao khát và mong chờ không thể giải thích được đối với bộ quân phục đó.Tôi thầm quyết định khi lớn lên tôi phải trở thành một người lính.

  Vào thời điểm đó, việc bất kỳ đứa trẻ nào có được một bộ quân phục, một chiếc túi quân đội, một chiếc mũ quân đội, một khẩu súng lục tự chế bằng gỗ và một hộp đựng đạn bằng đồng là điều đáng ghen tị và vô cùng vinh dự đối với bất kỳ đứa trẻ nào.Về đến nhà, tôi nhờ chú viết thư cho bố mẹ, nói rằng tôi cũng nên mặc quần áo có phù hiệu cổ đỏ.Nhưng lúc đó lương bố mẹ thấp, ước mơ cấp bách của tôi về quân phục dường như xa tầm tay nên quân phục trở thành thứ xa xỉ mà tôi hằng mơ ước!

  Phải đến năm lớp 4 tiểu học, với sự giúp đỡ của chú, tôi mới thực hiện được ước mơ được mặc quân phục.Một người bạn chơi của chú tôi đã đi lính và trở về quê hương, tặng chú một bộ quân phục. Chú tôi biết tôi thích nên đã tặng tôi bộ quân phục mới toanh này.Tôi nóng lòng muốn mặc nó vào, nhưng được nửa chừng tôi nhận ra nó quá lớn.Mẹ tôi tìm thấy hộp may vá và chiếc kéo của mình rồi bắt đầu cắt và chỉnh sửa chúng. Tâm trạng tôi lúc lên lúc xuống với công việc may vá trên tay mẹ, lòng tôi bất an.Đêm đến, tôi nằm cạnh mẹ nhìn mẹ thay quần áo cho đến khi tôi chìm vào giấc ngủ trong vô thức.

  Khi tôi mở mắt ra vào ngày hôm sau, bộ quân phục đã được chỉnh sửa và xếp gọn gàng bên cạnh gối của tôi.Điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa là người mẹ chu đáo của tôi đã thực sự làm một chiếc huy hiệu cổ đỏ cho chiếc váy. Nó được làm bằng nhung đỏ và trông giống hệt như thật.Tôi phấn khích đến mức tưởng như mình đang bay lên trời, tôi đã mặc nó ba lần.Tôi chạy tới chạy lui, để bố mẹ xem một lúc rồi bưng ghế, đứng lên, nhìn trái nhìn phải trước gương trên tường, sờ sờ chiếc huy hiệu cổ đỏ trên cổ áo, chỉnh đi chỉnh lại, chưa kể trong lòng vui mừng!

  Tôi đến trường trong bộ quân phục này và khiến tất cả bạn bè tôi bị sốc.Suy cho cùng, ở thời đại và điều kiện sống đó, việc có quần áo mới đã là một điều xa xỉ, chưa kể đến bộ quân phục mà ai cũng mơ ước.

  Tôi trân quý bộ quân phục này như báu vật cho đến khi tốt nghiệp cấp 2. Bất cứ khi nào tôi gặp bất kỳ dịp quan trọng nào, chẳng hạn như một bài phát biểu hay một buổi biểu diễn, nó luôn đồng hành cùng tôi trên sân khấu.Sau mỗi lần giặt sau khi mặc, tôi nhớ ủi phẳng chúng bằng ấm trà nóng, gấp gọn gàng và cất đi.

  Để lưu giữ kỷ niệm tuyệt vời về bộ quân phục này, tôi đã mượn chiếc mũ quân đội có vành của chị gái bạn cùng lớp để chụp một bức ảnh dài hai inch tại Studio ảnh Lư Sơn. Bức ảnh đen trắng này vẫn còn trong album ảnh của tôi.Chính giấc mơ về bộ quân phục này đã làm tăng thêm vô số niềm hạnh phúc và niềm tự hào cho tuổi trẻ của tôi.

  Nhiều thập kỷ đã trôi qua, thời thế đã thay đổi, tôi không phục vụ như một người lính, tôi không mặc một bộ quân phục thực sự, và tôi thậm chí hiếm khi nhớ lại bộ quân phục của mình nữa, và giấc mơ về những bộ quân phục màu xanh lá cây đã in sâu trong ký ức của tôi.

  Qua nhiều năm, nhiều bộ quần áo đã bị vứt đi nhưng bộ quân phục chỉnh sửa này vẫn luôn được trân trọng trong tủ quần áo của tôi.

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.